CAO BẰNG

“Nàng về nuôi
cái cùng con,
Để cho anh trẩy nước non Cao Bằng”.
Ngày xưa, dưới
những đêm trăng,
Khi còn thơ bé được nằm trong nôi.
Người thân ru, hát à ơi,
Cao Bằng đã
được nhiều người nhắc tên.
Như là xứ sở thần tiên,
Một vùng xa
lắc, là miền ước mơ.
Quê hương biên ải xa mờ,
Vang lên
trong những vần thơ trữ tình.
Khi về với đất nước mình,
Bác hôn
mảnh đất thanh bình biên cương.
Trong hang Bác
viết luận cương,
Cứu dân, cứu nước vạch đường đấu tranh.
Lê nin, dòng
suối mát lành,
Núi cao Các Mác xây thành niềm tin.
Nay thành di
tích giữ gìn,
Đã thành địa chỉ trong tim mọi người.
Về vùng Trùng
Khánh xa xôi,
Thăm thác Bản Giốc giữa trời nước reo.
Qua bao vách đá treo leo,
Đường lên
Mã Phục đỉnh đèo mờ sương.
Chính ngay biên giới Việt – Trung,
Có bao ngọn
thác nước tung kín trời.
Nắng soi non
nước rạng ngời,
Cầu vồng hiện trước mắt người lung linh.
Giữa làn sương,
khói vô hình,
Cảnh đời mà lại nghĩ mình đang mơ!
Nước sông trong
vắt như thơ,
Thuyền đưa du khách lững lờ lướt trôi.
Trông xa cảnh
đẹp tuyệt vời,
Thác như dải lụa giứa trời ai quên?
Thăm ngôi chùa
giữa vùng biên,
Mở lòng từ thiện giữa miền núi non.
Là chùa Phật Tích Trúc Lâm,
Giữa trời ghi một chữ Tâm sáng ngời.
Cao Bằng mảnh
đất xa xôi,
Xưa, nay mãi để lòng người ước mong.
“Nàng về nuôi
cái cùng con,
Để cho anh trẩy nước non Cao Bằng”.
26/5/2016
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét