Thứ Ba, 28 tháng 2, 2017

              CHUYỆN TÌNH VUA NHẬT

        Chuyện tình xưa của Nhật Hoàng,
Khi nhà vua gặp một nàng rất xinh.
        Ở sân quần vợt thường tình,
Vua tin đã gặp người mình thương yêu.
        Mối tình thơ mộng bao nhiêu,
Là vua cũng phải gặp nhiều khó khăn.
       Vì nàng là một thường dân,
Triều đình ngăn cấm xuất thân bình thường.
       Nhà vua nêu một tấm gương,
Vượt qua luật lệ, kỷ cương ngàn đời.
       Thành thiên tình sử tuyệt vời,
Quyết tâm vua lấy được người mình yêu.
       Phù Tang thay đổi rất nhiều,
Nhà vua, hoàng hậu vẫn triều đình riêng.

                    1/3/2017 

Thứ Hai, 27 tháng 2, 2017

          NGHỀ CAO QUÝ

Có một nghề cao quý trên đời,
Là nghề y trị bệnh cứu người.
Người bác sĩ xua đi bệnh tật,
Để những môi ai nở nụ cười.
Bác dạy: “Lương y như từ mẫu”,
Nhiều tấm gương đạo đức sáng ngời.
Riêng ngành y ngang tầm thế giới,
Đã có nhiều thành tựu tuyệt vời.
                  28/2/2017


              CHỊ, EM

        Mấy ai biết chị Tô Hà,
Có cô em gái tên là Minh Hương.
       Hai người xinh đẹp, dễ thương,
Tài năng, hương sắc đôi đường vẹn hai.
       Cụ Nguyễn Du với thiên tài,
Trăm năm sau dễ có ai như Kiều?
       Đời thường thực được bao nhiêu?
Người tài như vậy gặp nhiều trong thơ.
       Còn chị em ruột Hương, Hà,
Đang cùng sống với chúng ta trên đời.
       Báo Tri Ân có hai người,
Chọn bài, in báo những lời thơ hay.
       Được lên báo mạng hàng ngày.
Tri Ân nhờ có bàn tay hai người.

                          27/2/2017  

Chủ Nhật, 26 tháng 2, 2017

                NHÀ SÀN

         Nhà sàn người Thái Sơn La,
Kiểu nhà tryền thống trải qua ngàn đời.
        Nhà sàn thường ở lưng đồi,
Nhìn ra được bốn phương trời mênh mông.
        Sàn nhà lát bởi tre bương,
Mái che mưa, nắng lợp thường bằng tranh.
        Mu rùa hồi uốn vòng quanh,
Vách đan bằng lứa, tạo thành tường bao.
        Tang Chan, tang Quản hai đầu*,
Để cho trai, gái gọi nhau lên nhà.
        Gian nhà lẻ: bảy, năm, ba,
Nhỏ, to tùy thuộc người ta giàu, nghèo.
       Cầu thang chín bậc tình yêu**,
Hoặc là bảy bậc cũng nhiều nhớ thương.
       Ngày nay ở khắp bản, mường,
Mái nhà tôn, ngói, không còn mái tranh.
       Nhà xưa còn ở sử xanh,
Còn như ở khắp thị, thành nhà xây.
        Nước mình tiến bộ từng ngày,
Ở vùng người Thái đổi thay đã nhiều.
        Không còn áo Cóm, khăn Piêu***,
Những cô gái Thái yêu kiều, đẹp xinh.
       Áo, quần như kiểu người Kinh,
Cũng như khắp đất nước mình đi lên.
       Cũng là qui luật tự nhiên,
Nhà sàn nay thật khó tìm người ơi!
                         26/1/2017
* Tang chan, tang quản: Hai đầu nhà người Thái,
    Dành riêng cho con trai hoặc con gái đi.
** Chín bậc tình yêu: Lời bài hát của nhạc sĩ An Thuyên.

*** Áo cóm khăn Piêu: Trabg phục của phụ nữ Thái trước đây.  
               ĐẢO PHÚ QUỐC

        Về thăm đảo Ngọc đẹp xinh,
Nằm trong vùng biển thanh bình phương Nam.
        Đến đây như tới thiên đàng,
Nơi còn những bãi cát vàng hoang sơ.
        Rừng nguyên sinh đẹp như mơ,
Êm đềm sóng biếc vỗ bờ trong xanh.
        Biển khơi khí hậu trong lành,
Suối Tranh như một bức tranh trong rừng.
       Nước trong, trong đến lạ lùng,
Như mời du khách vẫy vùng, lội bơi.
       Hòn Thơm nằm giữa trùng khơi,
San hô muôn sắc nắng trời thêm tươi.
       Theo từng đàn cá lượn bơi,
Khách du lặn biển bao người đam mê.
       Ở đây có những làng nghề,
Từ trăm năm trước truyền về ngày nay.
       Nước mắm Phú Quốc đóng chai,
Ngon, thơm đã vượt ra ngoài biên cương.
       Rượu sim mùi vị lạ thường,
Hương thơm như mãi vấn vương hồn người.
       Phú Quốc đang đổi thay rồi,        
Bao nhiêu khách sạn lưng trời mọc lên.
       Nhiều khu nghỉ dưỡng tự nhiên,
Như mời gọi khách trăm miền về thăm.
       Ai về Phú Quốc ngày xuân,
Đến đình Dinh Cậu cầu an cho đời.
       Nay Phú Quốc đẹp tuyệt vời,
Như viên ngọc quý giữa trời phương nam.
                              26/2/2017

        

Thứ Bảy, 25 tháng 2, 2017

                TU

 Ở đời nhiều người muốn đi tu,
Thoát chốn trần ai bụi tung mù.
Tụng kinh, gõ mõ nơi cửa Phật,
Áo vải, cơm chay sống trong chùa.
Kiếp người trầm luân là bể khổ,
Muốn lên Tiên giới sướng ngàn thu.
Có phải trên trời miền cực lạc,
Mà bao đời ai cũng ước mơ?
                  25/2/2017




Thứ Năm, 23 tháng 2, 2017

              NGƯỜI VÀ CHÓ

          Từ khi mới có loài người,
Chó là giống vật được nuôi trong nhà.
         Trải qua mấy vạn năm qua,
Chó là con vật người ta cưng chiều.
        Có nhiều giống chó đáng yêu,
Những loài chó cảnh mỹ miều, đẹp xinh.
       Chó là loài vật chung tình,
Sẵn sàng cứu chủ, hy sinh cuộc đời.
       Có gương cảm động bao người,
Chó ôm mộ chủ để rồi chết theo.
       Chó không chê chủ đói nghèo,
Cho gì ăn nấy chẳng kêu nửa lời.
       Bay vào vũ trụ xa xôi,
Chó còn bay trước, từ thời Liên Xô.
       Xa xưa chó được tôn thờ,
Ở trong miếu mạo, đền, chùa khắp nơi.
       Chó lập công với con người,
Đuổi theo tội phạm, theo hơi đến cùng.
       Lập lên được những chiến công,
Chó được trao tặng huân chương như người.
       Bọn buôn hàng giấu thật tài,
Chó làm nghiệp vụ là lôi ra liền.
       Chó canh giữ đất vùng biên,
Chó kéo xe ở những miền tuyết băng.
       Giữ nhà chó rất hiên ngang,
Gầm gừ, đứng thẳng, sẵn sang tấn công.
       Người mù có chó dẫn đường,
Chó làm bầu bạn, yêu thương hàng ngày.
       Chó săn lùng sục rừng cây,
Cùng người đuổi bắt cáo, cầy, hươu, nai.
       Chó Ngao to lớn rất oai,
Còn con chó Nhật là loài nhỏ, xinh.
       Chó là giống vật thông minh,
Con người lại chẳng chung tình chó ơi!
       Cứ đem chó thịt làm mồi,
“Cầy tơ bảy món” là ngồi lai rai.
       Chó nào có phản bội ai!
Điều này khác hẳn loài người chúng ta.
       Chỉ vì phú quý, vinh hoa,
Lừa thầy, phản bạn nghĩ ra hại đời.
       Nghĩ mà đau xót ai ơi,
So với giống chó có người kém xa.
       Vậy nên đời sống chúng ta,
Cứ la “Đồ chó”, nghĩ mà thật sai.
                     25/6/2016