Thứ Sáu, 7 tháng 4, 2017

           NGÀY NÓI DỐI

        Cứ vào ngày cá tháng tư,
Thôi thì mọi chuyện đều như trò cười.
        Ngày này xin chớ thề bồi,
Trăm năm hẹn ước thành lời nói suông.
       Cũng xin đừng có hỏi đường,
Dễ rồi lạc giữa phố phường đông vui.
       Cả năm có một ngày thôi,
Tha hồ nói dối để cười với nhau.
       Hòa chung thế giới muôn màu,
Bao nhiêu phong tục biết đâu mà lường.
       Rất nhiều chuyện lạ bốn phương,
Quen rồi thì cũng bình thường mà thôi.
        Có ngày nói dối để cười,
Cho thêm thi vị, cuộc đời thêm hương.

                          3/4/2017

Thứ Năm, 6 tháng 4, 2017

             GIỖ TỔ HÙNG VƯƠNG

       Tháng ba, giỗ tổ Hùng Vương,
Người dân nước Việt muôn phương lễ thờ.
       Nước non mình tự ngàn xưa,
Quê hương, đã có các vua trị vì.
       Vua cho xây dựng thành trì.
Mở mang bờ cõi, vỗ về muôn dân.
       Kéo dài qua mấy ngàn năm,
Dựng lên nhà nước Văn Lang hùng cường.
       Triều đình chiếm giữ mười phương
Đời, đời con cháu Tiên, Rồng ấm no.
       Một trời độc lập, tự do,
Đặt nền xây dựng cơ đồ Việt Nam.

       Cháu con viết tiếp sử vàng,
Đánh tan lũ giặc xâm lăng nước mình.
       Non sông nay đã hòa bình,
Dựng xây hạnh phúc, phồn vinh muôn đời.
       Nhớ về tiên tổ xa xôi,
Hành hương đất tổ người, người dâng hương.
       Biết ơn các tổ Hùng Vương,
Xây nền con cháu Tiên, Rồng Việt Nam.
       Sau này con cháu ngàn năm,
Mang hồn dân tộc vẻ vang, anh hùng.
       Về thăm đền Thượng, đền Trung,
Khói hương hòa với muôn trùng mây bay.
       Các vua Hùng vẫn đâu đây,
Trống đồng vang vọng như ngày hội binh.
       Giếng trong, đền Hạ lung linh,
Mẹ Âu Cơ vẫn in hình ngàn năm.
       Người về Phú Thọ mà thăm,
Quê hương đất tổ Việt Nam muôn đời.

                        4/4/1016  
                  MƯA XUÂN

         Về quê bỗng gặp mưa xuân,
Mà như gặp lại người thân lâu ngày.
         Mưa xuân rơi nhẹ bay, bay,
Nghe hồn xao xuyến dâng đầy yêu thương.
         Lúa chiêm phơi phới trên đồng,
Đồng bằng bát ngát, mênh mông xa vời.
         Ta đi ở tận cuối trời,
Mưa xuân chốn ấy có rơi bao giờ.
         Gặp mưa xuân rất bất ngờ,
Tưởng như là một giấc mơ đong đầy.
         Đầu trần đi giữa mưa bay,
Thỏa lòng thương nhớ, bao ngày ước mong.
          Làng quê mờ ảo trong sương,
Mát lòng người sống tha hương mới về.
         Mới hay trong vắt tình quê,
Hạt mưa, tia nắng bộn bề nhớ thương.

                         7/4/2017

Thứ Hai, 3 tháng 4, 2017

           HỎI CÔ GIÁO LAM

Tôi viết bài này muốn hỏi cô Lam,
Sao em vẽ tranh mà toàn màu tối?
Em thử nhìn ra trên toàn thế giới,
Có nước nào như nước Việt Nam?
Đất bước mình đánh giặc ngoại xâm,
Ba mươi năm chiến tranh dài đằng đẵng.
Ba đế quốc to ta đều đánh thắng.
Đã viết nên trang sử bằng vàng.
Em có nhớ ngày giải phóng miền Nam?
Đất nước ngập trong nợ nần, nghèo đói.
Mà chỉ sau mấy chục năm đổi mới,
Ta đã có hàng xuất khẩu đến năm châu.
Em đi đường có thấy những chiếc cầu,
Từ Bắc vào Nam theo chiều dài đất nước.
Có những dòng sông, bắc cầu chỉ là niềm mơ ước,
Nay đã có cầu dài, rộng vượt sông.
Em đi xe có thấy những tuyến đường?
Chạy dọc, chạy ngang đều là đường cao tốc.
Đường thủy, đường không đi, về các nước.
Quê hương đang hoàn chỉnh hạ tầng.
Em có về những vùng nông thôn,
Thấy nhà cao tầng lợp tôn, lợp ngói.
Người dân đã xóa dần nghèo đói,
Tốc độ được xem nhanh nhất toàn cầu.
Thấy đất nước mình phát triển ra sao,
Em hãy đi xem rất nhiều thành phố,
Mở rộng qui mô, xây nhiều nhà đồ sộ.
Nhiều công trình kỳ vĩ, nguy nga.

Anh đồng ý rằng trên đất nước ta,
Vẫn còn nhiều vấn đề nan giải.
Như chuyện quan tham nói đi, nói lại,
Nói nhiều rồi mà bớt được bao nhiêu?
Công trình dựng xây, lãng phí còn nhiều.
Có tỉnh nghèo dự án xây tượng đài ngàn tỷ...

Việt Nam ta phát triển qua nhiều thập kỷ,
Đã đưa nước nhà lên một tầm cao.
Việt kiều về quê, lòng đã tự hào,
Thấy quê hương có nhiều đổi mới.
Đất nước đang trên đường đi tới,
Đang dựng xây nhiều nhà máy, công trường.
Sao em nhìn đất nước, quê hương,
Chỉ thấy có “lạ”, “buồn” với lại “thương”.
Lại không biết đất nước mình về đâu nữa!
Em hãy về Đồng Lộc – ngã ba lịch sử.
Vào đền viếng mười cô thanh niên xung phong,
Cống hiến tuổi xuân chỉ để mở đường,
Cho đất nước mình tiến về phía trước...

Hỡi những ai nặng lòng vì đất nước,
Góp bàn tay, xin góp cả tấm lòng.
Tiện hỏi cô Lam mỗi buổi đến trường,
Mở giáo án ra cô dạy học sinh điều gì đấy nhỉ?
                              9/3/2016



       CHUYỆN ÔNG NĂM HẤP*

Mong mọi người “hấp” được như ông,
Với người nghèo giúp đỡ hết lòng.
Ông đã hiến tám trăm mét đất (800m2).
Xây chợ cho người bán hàng rong.
Giữa Sài Gòn phồn hoa đô hội.
Thì đất thôi cũng quý như vàng.
Kinh tế thị trường đang phát triển,
Sống như ông thật đáng nêu gương.
                     2/4/2017
* Ông Năm Hấp ngụ ở phường Tây Thạnh,
quận Tân Phú, thành phố Hồ Chí Minh.


Chủ Nhật, 2 tháng 4, 2017

              KÝ ỨC TUỔI THƠ
                       
      Bâng khuâng nhớ tuổi ấu thơ,
Bao nhiêu ký ức xa mờ hiện ra.
       Nhớ từ cái tuổi lên ba,
Phải theo cha, mẹ bỏ nhà chạy Tây.
       Lều tranh mưa, nắng lắt lay.
Bữa cơm, bữa cháo tháng ngày gian nan.
       Lấm lem, chân đất, lưng trần,
Tung tăng chạy nhảy quanh sân nô đùa.
       Như chồi non, giữa gió mưa,
Lớn dần trên đất Trại Chua xa đường.

       Hòa bình cha mẹ về làng,
Dựng nhà trên đất cố hương bao đời.
       Nhà tranh, vách đất chơi vơi,
Người dân vui sống cuộc đời tự do.
       Dẫu còn bữa đói, bữa no,
Tương lai bừng sáng, cơ đồ đẹp tươi.
       Mình thì cũng sáu tuổi rồi,
Đã cùng chúng bạn rong chơi xa, gần.
       Suốt ngày đuổi bắt chuồn chuồn.
Đuổi theo con bướm đang vờn bông hoa.
       Theo anh, theo chị học xa,
Vào tận Hàm Ếch phải qua suối, đèo.
       Viết đôi, ba chữ ngoằn ngèo,
Đường xa, cũng tại nhà nghèo lại thôi.

       Khi mình được chín tuổi rồi,
Quê hương mở một khoảng trời bao la.
       Được đi khắp chốn gần, xa,
Thuộc tên đồng đất quê nhà yêu thương.
       Trước nhà là những cánh đồng,
Chiêm, mùa hai vụ cấy trồng bón chăm.
       Quán Bia, Trại Tựu đồng gần,
Đồng Mô, Đồng Yếm, Bãi Găng cách nhà.
       Phía tây Gia Quán đồng xa.
Còn nơi chạy giặc, gọi là Đồng Chua. 
       Khu đồng bỏ hóa ngày xưa,
Xuân về nhuộm tím hoa mua sắc trời.
       Hoa cùng con trẻ tươi cười,
Đánh khăng, đánh đáo một thời trẻ trâu
       Sau làng đồi đỡ núi cao,
Trẻ con thôi chẳng chỗ nào không leo.
       Sườn đồi, thung lũng, lưng đèo,
Là nơi bọn trẻ sớm chiều thả trâu .
       Nón mê một chiếc che đầu,
 Gió sương,mưa  nắng, dãi dầu tháng năm.
       Đường vào Hố Kiến xa xăm,
Bãi xa, cơm nắm, trâu chăn cả ngày.
       Cuối hè sim chín tím tay,
Phượng Đình cao ngất vẫn thay nhau tìm.
       Hố Da, Bãi Lá, Bãi Sim,
Trêu ong khe đá, rình chim tha mồi.
       Hố Cùng, Khe Chít, Bãi Ngoài,
Chia quân đánh trận, vang trời tiếng hô.
       Đường Vòng, Suối Lội xa mờ,
Tán thông che mát những trưa nắng hè.

       Bao nhiêu ký ức hiện về,
Tuổi thơ trong vắt, tình quê dạt dào.
       Quê hương biết mấy thương yêu,
Nuôi ta từ mảnh đất nghèo lớn lên...

                    1/4/2016         
                  PHẬT SỐNG

        Một mình ông sống trên đời,
Mà ông có bảy mốt (71) người con nuôi.
        Ông là Phật sống trên đời,
Tấm gương nhân đức sáng ngời non sông.
        Người đời có vợ, có chồng,
Nuôi hai con tốn bao công sức rồi.
        Riêng ông chỉ một mình thôi,
Nuôi đàn con nhỏ bên người ngày đêm.
       Bộn bề cơm, áo, gạo, tiền,
Hàng ngày trăm việc không tên cần làm.
       Đàn con khôn lớn tháng, năm,
Ông Đinh Minh Nhật* từ tâm vô cùng.
       Thương yêu con trẻ hết lòng,
Ông là Phật giữa đời thường đấy thôi.
       Là cha lũ trẻ mồ côi,
Của bao em bị bỏ rơi bên đường.
       Lo cho con được đến trường,
Lại lo công việc đời thường ngày mai.
       Mênh mông ngày rộng, tháng dài,
Một mình gánh nặng, có ai đỡ cùng?
       Hy sinh vì nghĩa kiên trung,
Ông là một đấng anh hùng Việt Nam.
                                  1/4/2017

* Ông Đinh Minh Nhật trú ở thôn 1, xã Hlôp, huyện Chư Sê, tỉnh Gia Lai.