Thứ Hai, 6 tháng 3, 2017

              NGÀY 8 THÁNG 3

         Chào mừng ngày Tám, tháng Ba,
Ngày vui các chị, các bà, các em.
         Những người phụ nữ dịu hiền,
Đẹp xinh như ngững nàng tiên trong nhà.
         Trên toàn thế giới chúng ta,
Ai không có mẹ sinh ra trên đời?
         Chúng ta khôn lớn thành người,
Vẫn còn bóng mẹ che thời ấu thơ.
         Cuộc đời đẹp những ước mơ,
Những chàng trai được đợi chờ người yêu.
         Những người vợ đảm yêu kiều,
Luôn luôn chăm sóc, cưng chiều chúng ta.
         Có em, có chị trong nhà,
Là luôn có những bông hoa trên bàn.
         Ngày vui của nửa thế gian,
Chúc toàn giới nữ ngập tràn niềm vui.
         Ai cũng như đóa hoa tươi,
Làm cho cuộc sống muôn đời mùa xuân!

                   7/3/2017

Chủ Nhật, 5 tháng 3, 2017

                       ĐỢI

        Những ai đã phải đợi chờ,
Mà như cảm tưởng thời giờ giãn ra.
       Đợi người yêu đến thăm ta,
Mấy ngày mà nghĩ như là trăn năm.
       Mấy giờ đợi vợ đến thăm,
Mà như chờ đã mấy năm trong đời.
       Chờ đèn đỏ mấy phút thôi,
Là như chờ cả tháng trời quá lâu.
       Là chen ngang, cố lên đầu,
Dù gây tai nạn biết đâu mà lường!
       Nàng Tô Thị, một tấm gương,  
Chờ chồng cả triệu năm trường được thôi!
       Mẹ Việt Nam đợi cả đời,
Chồng đi đánh giặc, cái thời chiến tranh.
       Thời gian trôi chậm hay nhanh,
Là do người nghĩ mà thành đấy thôi.
       Còn thời gian vẫn cớ trôi,
Đã thành qui luật mặc người nghĩ sao!

                      6/3/2017

Thứ Bảy, 4 tháng 3, 2017

                  TRUYỆN KIỀU
   
         Truyện Kiều, câu chuyện tình yêu,
Của nhà thơ – đại thi hào Nguyễn Du.
         Từ xa xưa, đến bây giờ,
Ai có tiểu thuyết bằng thơ như người?
        Truyện Kiều phản chiếu cuộc đời,
Bao người đã khóc, đã cười với thơ.
        Ghen tuông bản tính đàn bà,
Hoạn Thư được ví, mới là xứng danh.
        Lừa tình, lọc lõi, tinh ranh,
Được đem ví với Sở Khanh mới tài.
        Văn thơ, võ nghệ như ai,
Sánh ngang Từ Hải, mới oai anh hùng.
        Thúc Sinh quen thói chơi ngông,
Vì tình bán cả non sông nếu cần.
        Tú Bà mưu mẹo, gian tham,
Dám làm mọi việc để vàng về tay.
        Kim Trọng thật đáng thương thay,
Tìm người trong mộng, tháng, ngày lênh đênh.
        Thúy Kiều, tài giỏi, đẹp xinh,
Ngàn năm ai dám bán mình chuộc cha?  
        Thúy Vân yểu điệu thướt tha,
Nhưng mà trong truyện chỉ là phụ thôi.
        Truyện Kiều còn mãi, muôn đời,
Để cho người Việt triệu người ngâm nga.
        Nhiều khi còn giở Kiều ra,
Đoán xem vận mệnh người ta thế nào!
        Cụ Nguyễn Du thật tài cao,
Thấu tình, đạt lý từng câu từng lời.
       Truyện Kiều còn mãi muôn đời.
Người qua biển khổ để rồi cam lai…

                      10/11/2016 
                CUNG ĐIỆN HUẾ

         Huế thơ mộng với cung đình,
Ngày nay vẫn đẹp lung linh giữa trời.
        Tường thành xưa bám rêu phơi,
Nơi đây xưa đã một thời vàng son.
        Người đi đá lát cũng mòn,
Ngựa, xe xưa dấu vẫn còn đâu đây.
        Khí thiêng sông, núi trời, mây,
Như cùng tụ lại nơi này: cung vua.
        Về thăm cung điện ngày xưa,
Uy nghiêm, cổ kính lại vừa nguy nga.
        Ở đâu cũng gặp thơ ca*,
Rồng bay, rồng cuốn như là trong mây.
        Cảnh tiên chắc cũng thế này,
Nghệ nhân xưa những bàn tay như vàng.
        Cố đô Huế của Việt Nam,
Di sản thế giới cho ngàn năm sau.
                        5/3/2017

* Các bài thơ được các vua viết.

Thứ Sáu, 3 tháng 3, 2017

                     NẮNG

        Nắng đi đâu mất mấy ngày,
Chỉ còn gió lạnh, mây bay đầy trời.
       Lại thêm rả rích mưa rơi,
Càng thêm lạnh cóng, làm người co ro.
       Mặc thêm bao áo cho vừa,
Nằm trong chăn ấm đến trưa kệ đời.
       Hôm nay nắng ấm lên rồi,
Ai, ai thỏai mái, tươi cười bước ra.
       Bao ngày nắng ấm chan hòa,
Thiên nhiên hào phóng, mà ta coi thường.
       Đến khi giá lạnh, mưa tuôn,
Mới hay nắng ấm quý hơn cả vàng.
       Nếu không có nắng trang trang,
Thì đâu có những mùa màng tốt tươi.
       Nếu không có ánh nắng trời,
Làm sao có được hoa tươi bốn mùa.
       Nếu không có nắng chan hòa,
Làm sao có được chúng ta - loài người!

                      3/3/2017

Thứ Năm, 2 tháng 3, 2017

               NỖI ĐAU DA CAM

         Chiến tranh qua đã nhiều năm,
Nỗi đau chất độc da cam vẫn còn.
        Bé em nằm đó vô hồn,
Em bao nhiêu tuổi? Còm nhom yếu gầy!
        Liệt người, co quắp chân tay,
Em nào đâu có tháng ngày tuổi thơ.
        Không đi, em chỉ lết bò,
Em nằm tha thiết ước mơ thành người.
        Được bay đi bốn phương trời,
Được cười, được nhảy, cất lời hát ca...

       Cớ sao giặc Mỹ ở xa,
Lại mang bom đến nước ta giết người.
       Còn rải chất độc nhiều nơi,
Đến nay qua mấy đời người còn đau!
       Dân mình tryền thống thương nhau.
Triệu người đã bắc nhịp cầu yêu thương.
       “ Bầu ơi thương lấy bí cùng...” ,
Chung tay đoàn kết nối vòng thương yêu.
        Thảo thơm của ít lòng nhiều,
Nhẹ đi bạo bệnh hiểm nghèo da cam.

                       2/3/2017

Thứ Tư, 1 tháng 3, 2017

                 Sao?
 
       Em xinh, em đẹp như hoa,
Sao em không được người ta giữ gìn?
       Trăm năm sao lỡ đành quên,
Bỏ em lẻ bóng ở trên cõi đời.
       Đau lòng em lắm ai ơi!
Mình em sống giữa đất trời mênh mông.
       Bao giờ em lại có chồng?
Để em thoát cảnh đêm đông lạnh lùng.

                        1/3/2017