Thứ Ba, 3 tháng 1, 2017

                    NỤ CƯỜI

            Ở đời cần lắm nụ cười,
Thay lời chào hỏi những người xung quanh.
           Với lòng cởi mở, chân thành,
Là món quà quí ta dành cho nhau.
           Cho dù nghèo khổ, sang giàu,
Có ai thoát những nỗi đau ở đời.
          Nhưng khi bất hạnh qua rồi,
Chí bền ta phải mỉm cười đứng lên.
          Nụ cười liều thuốc thần tiên*,
Làm tan đi những ưu phiền trong ta.
         Nụ cười trên đất Việt ta,
Kết đoàn thế giới gần xa thắm tình.
         Chị Võ Thị Thắng đẹp xinh,
Nụ cười chiến thắng - thất kinh kẻ thù.
         Việt Nam xây đẹp ước mơ,
Quê hương của nhạc và thơ trữ tình.
        Ngàn năm sau đất nước mình,
Nụ cười xây dựng hòa bình, ấm no.
                          3/1/3017





                  NÚI MẸ

          Xa vời là dãy Trường Sơn,
Mái nhà của cả Đông Dương bao đời.
         Đỉnh cao luôn phủ mây trời,
Quê hương của những con người Tây Nguyên.
        Trường Sơn như dáng mẹ hiền,
Ôm vào lòng núi nhiều miền quê hương.
         Gia Lai, Đắk Lắk, Đắk Nông,
Kon Tum cùng với Lâm Đồng thông reo.
        Tây Nguyên có tỉnh còn nghèo,
Nhưng phong cảnh thật đáng yêu vô cùng.
         Vùng này đẹp nhất Lâm Đồng,
Cao nguyên với những rừng thông bạt ngàn.
         Quả, hoa nhiều nhất Việt Nam,
Nhiều phong cảnh đẹp ngỡ ngàng khách du.
         Quanh năm bao phủ mây mù,
Đà Lạt như thực, như mơ giữa đời.
         Về Đắk Lắk được cưỡi voi,
Buôn Đôn phong cảng của thời xa xưa.
        Nhiều rừng còn rất hoang sơ,  
Những rừng gỗ quí xa mờ trong sương.
        Vườn quốc gia ở Yok Đôn,
Bao sinh vật quí bảo tồn tự nhiên.
        Nghe âm vang tiếng cồng chiêng,
Di sản thế giới, thiêng liêng ngàn đời.
        Trường ca ai kể giữa trời,
Lời thơ rung chuyển đất trời Tây Nguyên.
         Trường Sơn ơi núi mẹ hiền,
Giang tay ôm lấy nhiều miền quê hương.
         Quê nào cũng đậm sắc, hương,
Vùng nào cũng đẹp lạ thường như tranh. 
         Đây vùng cây trái ngọt lành,
Cà phê phát triển rất nhanh khắp vùng.
         Hồ tiêu trồng đã thành công,
Đã đưa giá trị cây trồng lên cao.
         Trường Sơn núi mẹ tự hào,
Chiến tranh đánh Mỹ xiết bao anh hùng.
         Bên tây hay ở bên đông,
Ở đâu cũng lập chiến công phi thường.
         Trường Sơn che những con đường,
Đều đi thẳng tới chiến trường miền Nam.
         Việt Nam thắng Mỹ hiên ngang,
Có công núi mẹ viết trang sử vàng.
         Nước mình mãi mãi ngàn năm,
Trường Sơn vẫn đứng hiên ngang giữa trời.
                            4/12/2016


                         AI

        Chúng mình đều mẹ, cha sinh,
Có điều phải biết rõ mình là ai!
        Hỏi xem mình thực có tài,
Đừng như thùng rỗng, dương oai võ mồm.
        Cũng đừng như ngọn lửa rơm,
Bùng lên rồi lại tắt luôn thôi mà!
        Cụ Nguyễn Du rất sâu xa:
“ Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài”
        Công cha, nghĩa mẹ hai vai,
Tình làng, nghĩa nước làm ai nặng lòng.
       Ngàn năm nòi giống Tiên, Rồng,
Đã làm rạng rỡ non sông nước nhà.
       Nay cần những đấng tài ba,
Dựng xây để đất nước ta mạnh giàu.
       Sánh cùng bè bạn năm châu,
Khoa học, kỹ thuật đứng đầu mới oai.
       Việt Nam cần lắm người tài,
Đưa nước mình đến tương lai tươi hồng!
                     21/12/2016




Chủ Nhật, 1 tháng 1, 2017


MỘT NĂM
Hôm nay là ngày lễ tất niên,
Ngày mai lại là ngày đầu tiên.
Từ ngàn xưa đến nay vẫn vậy,
Trái đất quay-qui luật tự nhiên.
Xuân sang, chính phủ đang đổi mới,
Mong dân giàu, nước mạnh tiến lên,
Thắp nén nhang thơm mừng năm mới,
Cầu cháu con xứng với tổ tiên.
31/12/2016
                  MẸ TÔI
 
         Mẹ tôi đã ở trên trời,
Mà nay tôi vẫn bồi hồi nhớ thương.
        Cả đời mưa, nắng, gió, sương,
Mẹ tôi tất tả, gánh gồng ngược xuôi.
        Đến khi tóc bạc, da mồi,
Mẹ như vẫn gánh cuộc đời trên vai.
        Suốt đời ăn sắn, ăn khoai,
Áo nâu, váy đụp mặc hoài tháng, năm,
        Ngày, ngày trên ruộng bón chăm,
Bán mặt cho đất, bán thân cho trời.
       Làng quê mẹ sống suốt đời,
Biết đâu thành phố con người xa hoa.
       Mái tranh, vách đất là nhà,
Mong con mạnh khòe là mẹ vui.
       Chúng tôi khôn lớn thành người,
Bay đi khắp bốn trời ước mong.
       Đến khi tóc bạc, lưng còng,
Mẹ còn chỉ nghĩ cho chồng, cho con.
       Tôi dù tóc đã điểm sương,
Mẹ thôi vẫn nghĩ tôi còn trẻ thơ.
       Ngày, ngày tôi vẫn ước mơ
Mẹ tôi sống lại bây giờ thật vui.
       Không còn ăn sắn, ăn khoai,
Tôi ra ngoài chợ mua vài thứ ngon.
       Dâng cho mẹ bát cơm thơm,
Chỉ mong mẹ khỏi gầy còm như xưa.

       Ước mơ, thôi chỉ  ước mơ,
Thời gian, nào có bao giờ dừng đâu!
       Mẹ tôi váy đụp, áo nâu.
Vẫn đi đâu đó trên bầu trời xanh.

                     9/11/2016

               TRÁI NGƯỢC

            Cùng gọi là tết ai ơi,
Sao tết Dương lịch mấy người quan tâm!
           Tưng bừng chào đón tết Âm,
Mặc tết Dương lịch âm thầm qua đi.
           Biết người Việt nghĩ suy gì,
Để tết Dương lịch so bì, đớn đau.
          Ngày thường nào khác gì nhau,
Mà khi đến tết kẻ sầu người vui.
         Cho hay muôn sự trên đời,
Mọi trò đều ở con người bày ra.

                    39/12/2016

Thứ Bảy, 31 tháng 12, 2016

                     VÔ ĐỀ

       Nói hoài danh dự, lương tâm,
Phải như vàng, bạc mà cầm trong tay.
       Diễn đàn người nói thật hay,
Còn thề thốt sẽ thế này, thế kia!
       Cứ tin mà chẳng nghĩ suy,
Biết người có kế sách gì, mà tin?
       Giữa thời đang loạn đồng tiền,
Chợ trời mua bán, trắng, đen lộn sòng.
       Lương tâm liệu có thật không?

                         11/1984